
Nam giật mình. Cô gái đó chính là cô bé caramen ngày nào trong ký ức thời đi học của anh...

Lại một mùa đông nữa sắp tới, một năm chuẩn bị qua đi trong tích tắc. Vậy là đã hai năm trôi qua rồi, hai năm, có thể thiếu để khiến một con người thay đổi, nhưng cũng có thể là quá nhiều. Trong khoảnh khắc một câu nói phát ra đã đủ biến Du_một cô bé trong sáng, hiền lành, học hành đàng hòang tử tế trở thành một đứa bất trị, một con thú hoang dại và điên cuồng.

Nắng bắt đầu dần quen với những cuộc trò chuyện kì lạ với cô bạn có nickname rainy_... mà thằng bé, dù đã nghĩ rất kĩ vẫn không thể đoán ra là ai. Có rất nhiều lần nó đã nghĩ đó là Lan, nhưng hình như không phải...
Nắng đầu thu ngọt và nhẹ nhảy nhót trên những vòm cây nơi bệnh viện, trời trong xanh chẳng một gợn mây, theo làn gió thoảng, từng đợt lá vàng rụng xuống, như một cơn mưa. Có lẽ chưa bao giờ Gió và Vân gặp nhau trong một ngày đẹp trời như thế này. Những lần trước đều là ở những hàng những quán với những cuộc vui chơi cười cợt. Lần đầu tiên Gió thấy Vân bé bỏng, gầy gò và xanh xao như thế:

"...Không, không, con không làm thế với Vân, ba mẹ phải tin con, con không làm – Và Gió khóc, những giọt nước mắt nghẹn ắng òa ra. Nó khóc vì xấu hổ, vì tủi hờn, vì tức giận chính bản thân mình.
Gió đóng cửa lặng lẽ trong phòng. Những gì Lan nói ám ảnh nó. Từ khi sinh ra đến giờ, quả thực chưa một lần nó nghĩ đến cuộc sống của ai khác, tất cả những gì nó làm là tìm mọi cách cho nó được vui. Nhưng bây giờ nghĩ lại, nó đã bao giờ thực sự vui? Niềm vui của nó cũng nhàn nhạt, mờ mờ như cuộc sống của nó vậy. Nó không có cảm giác hạnh phúc thực sự. Bởi người ta chỉ biết vị của hạnh phúc khi đã ngấm vị của đau thương. Đầy đủ quá là một sự thiếu thốn.

Vậy là mình đã chia tay

Chị trở lại làm đảo lộn cuộc sống của vợ chồng em với vẻ mặt đáng thương của một kẻ bị chồng bỏ rơi. Chồng em đã chạy theo chị, vì trong trái tim anh ấy, sự ra đi của chị đã gây ra một vết thương trầm trọng. Em biết anh ấy vẫn lén em xem ảnh của chị, vẫn lén em nhắn tin, gọi điện cho chị. Em im lặng không phải vì em sợ chị, mà vì em nghĩ, em nên tin chồng mình. Rằng đó chỉ là những phút giây yếu lòng của anh ấy.

Mình và H yêu nhau đã gần 4 năm. Khi mới gặp và yêu nhau, anh làm ở công ty kinh doanh, còn mình là công nhân khu công nghiệp. Chúng mình đã có thật nhiều kỷ niệm ngọt ngào bên nhau: những ngày cuối tuần cùng nhau dạo chơi trong công viên thành phố, ngồi cà phê bên dòng sông thơ mộng… Đó là thời gian hạnh phúc nhất mà mình sẽ không bao giờ quên được.
Đôi khi con trai làm con gái cảm thấy thất vọng vô cùng, vì khoảng cách trước và sau khi đã cưa được rồi hoàn toàn khác xa vời vợi.

Xem thử bạn có rơi vào trường hợp này không để chấn chỉnh nhé.
Con gái đã vận hết sự dũng cảm của mình để tỏ tình với con trai trước. Nhưng hắn phản ứng như thế là đồng ý hay không thích??? Làm thế nào để biết?
Các nàng thường rất hiếm tỏ tình bằng cách đối mặt trực tiếp. Thường thì ai bạo dạn lắm mới nói sự thật qua tin nhắn hoặc trên mạng, cũng có thể qua điện thoại. Khi một cô gái chủ động tỏ tình với một anh chàng, hẳn cô ấy rất cá tính và táo bạo. Tất nhiên, điều đó cũng có sức hấp dẫn riêng nhưng chưa chắc chàng trai nào cũng thích điều đó. Do vậy, họ thường có những phản ứng khác nhau.

(Ảnh minh họa)
Con gái chỉ quan hệ với người họ yêu thương, còn con trai, họ có thể quan hệ với bất cứ cô gái nào… chỉ để thỏa mãn những ham muốn dục vọng đang trỗi dậy trong họ!
Đàn ông là thế sao? Mặc dù họ không có tình yêu nhưng họ lại sẵn sàng lên giường với cô gái họ không yêu? Họ lý giải cho hành động ấy là vị sự tò mò, muốn khám phá… nhưng có người trơ trẽn hơn thì cho rằng: “Cô ta tự nguyện dâng hiến, ngu gì mình không nhận?”… Chẳng phải thế mà người ta vẫn nói: “Con gái cần tình yêu, con trai cần tình dục” đấy thôi!.


Cố sống cố chết cưới bằng được Lâm, Linh không ngờ cô phải sống cảnh chồng thì có mà tình dục thì không.
Khi lỡ dính bầu, nhiều cô gái nghĩ rằng thứ duy nhất có thể cứu vớt cuộc đời mình là đám cưới. Không ngờ chính đám cưới đó đã trói cả cô dâu chú rể vào địa ngục.
Có chồng, không sex
Lỡ làm cô gái mình không yêu dính bầu sau đêm say rượu, thấy bị dồn vào chân tường và không thể thoát đám cưới, Lâm nói” “Được, tôi sẽ lấy cô. Nhưng nói cho cô biết, tôi chỉ là chồng cô trên danh nghĩa thôi, chứ trên giường thì tôi xin kiếu. Nếu cô OK thì cưới”. Linh nghĩ đã là vợ chồng thì sao tránh khỏi chuyện tình dục nên đồng ý.
Không ngờ cả đêm tân hôn lẫn sau đó, anh không thèm động đến cô. “Lỡ bị cô lừa một đêm đã mất cả cuộc đời. Giờ lỡ lần nữa có khi mất mạng, tôi chả dại”, Lâm nói thế mỗi lần vợ tìm cách mời mọc mình. Vì thế cưới nhau đã hai năm, Linh chỉ mới “quan hệ” với chồng ba bốn lần, đều trong lúc anh say. Sau mỗi đêm như vậy, cô lại bị chồng mỉa mai, cười cợt.
Khổ sở vì thiếu thốn tình dục, Linh còn cay đắng cùng cực khi nghĩ chắc chắn chồng phải có ai đó, bởi người đàn ông khỏe mạnh như anh không thể không có sex mà vẫn dửng dưng với người đàn bà sống chung một nhà. Nhiều lần cô hỏi anh chuyện đó, nhưng Lâm cười khẩy: “Cô tò mò nhỉ. Đó là chuyện riêng của tôi”.
Linh biết chồng làm thế là bất công, tàn nhẫn nhưng không dám nhờ ai can thiệp vì nói ra chỉ nhục cho mình. Cô chỉ tâm sự với mẹ. Bà gọi con rể sang khuyên nhủ, nhưng Lâm lễ độ trả lời: “Mẹ biết thừa con không yêu Linh. Chuyện đó phụ thuộc vào tình cảm, con có thương hại Linh mà cố thì cũng chả được. Còn chuyện con bồ bịch, nếu không có chứng cứ thì xin đừng kết tội con”.
Hết hy vọng ở chồng, Linh nghĩ đến chuyện “ông ăn chả, bà ăn nem”. Như đoán được suy nghĩ của vợ, Lâm nói nếu cô léng phéng, anh sẽ ly dị ngay. Linh đành thôi nhưng bắt đầu tự hỏi: ly dị phải chăng là điều tệ nhất?

![[The Big Picture] Những bức ảnh tiêu biểu của năm 2011 [The Big Picture] Những bức ảnh tiêu biểu của năm 2011](http://s3-ak.buzzfed.com/static/enhanced/web04/2011/12/2/15/enhanced-buzz-wide-16942-1322857259-92.jpg)

Từ khi có Hạnh - cô em gái - sống cùng, chị Huyền chuyển giao việc bếp núc, quán xuyến nhà cửa cho em, tự cho phép mình ngủ nướng thêm một chút, về nhà trễ hơn một chút. Ngay đến việc chăm sóc mấy giò lan mà chồng chị yêu thích, vẫn ngắm hoa, uống trà vào mỗi sáng sớm, chị Huyền cũng giao luôn cho Hạnh. Sự siêng năng, chăm chỉ của Hạnh khiến cả nhà chị Huyền rất hài lòng, an tâm.
Có thể tôi là đứa con gái hay nói dối, nhưng tôi dối cha dối mẹ để ở bên anh vào những đêm mặn nồng. Tôi không xứng đáng với cha với mẹ mình thôi, chứ tôi không đáng để bị anh xem là loại gái lẳng lơ, mất nết.

Tôi và anh yêu nhau được hơn 3 năm. Khoảng thời gian 3 năm ấy không hề phẳng lặng, luôn có những cơn sóng gió vây quanh chúng tôi. Những cơn sóng lăn tăn bởi sự ích kỷ, ghen tuông và thiếu chinh chắn, rồi đến những đợt sóng lớn vì lòng hoài nghi và những hiểu lầm dẫn đến sự phản bội… nhưng tất cả tôi đều cố gắng níu lấy tay anh mà vượt qua, dù rằng những đợt sóng ấy đã cuốn trôi đi không ít niềm tin tôi dành cho anh.

